Thất châu của Đạo Hạnh thiền sư

Dịch Thất châu của Đạo Hạnh thiền sư 


Phiên Âm

Nhật nguyệt xuất nham đầu,
Nhân nhân tận thất châu.
Phú nhân hữu câu tử,
Bộ hành bất kỵ câu.

Dịch ngĩa:

Mặt trời rồi mặt trăng kế nhau mọc ở đầu núi,
[Trên cõi đời này], người nào người ấy đều đánh mất hạt ngọc của mình.
Như anh nhà giàu có con ngựa quý,
Lại đi bộ mà không cưỡi ngựa.

Nhak dịch:
Trời trăng luân chuyển mỗi ngày,
Cũng là hoạ phúc đổi thay từng người.
U mê lắm kẻ nực cười,
Vứt đi hạt ngọc, bỏ rơi tâm mình.
Khác gì có ngựa chẳng tin,
Cứ cho chân đất lội sình mà đi.

http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=21262

No comments

Post a comment

Để lại bình luận :...

Home