Lục Bát Ký Tập II



1.
Nắng mưa bào bạc mái đầu,
Đêm đêm tình cũ vò nhàu tim ai
Hăm ba tuổi mới qua ngày,
Mà đâu tóc bạc đã thay nửa đầu ..

2.
Hạt si gieo khắp trong đời,
Hỏi sao quả đắng chẳng rời lấy thân ?
Ràng ràng duyên nợ phù vân,
Còn đeo cho lắm bụi trần làm chi ?
Chẳng xem huyễn thể ra gì
Để xem con tạo làm gì được nhau ...


3.
Trăm năm dăm chục cuộc chơi,
Không phiền con tạo phải mời vào chung.
Thử chơi cho biết cố cùng,
Thử chơi cho biết anh hùng là đâu.
Thử chơi kinh kệ áo nâu,
Thử chơi áo gấm, trên đầu ô sa.
Chơi từ cõi tục ta bà,
Chơi đến cõi phật, nại hà, bồng lai.
Cuộc đời là một giấc say,
Thử xem con tạo dở hay thế nào ...


4.
Tâm mà thu thủy chẳng sai,
Thì đâu tục lụy tháng ngày tình si,
Phù hoa chẳng chút vương chi,
Trần gian nào có khác gì bồng lai ?
Đã ham duyên tục gái trai,
Còn mơ chung mộ tháng ngày trầm luân !
Trần gian toàn chuyện phân vân,
Mãi lo tử tận được gần người thương !
Còn đem "thu thủy" khoa trương,
Chỉ e tam giới một đường sân si ! 



5.
Ái tình cắt đứt khỏe thân,
Khổ đau cho dứt một lần rồi thôi,
Còn hơn tơ tưởng bồi hồi,
Chia ly còn ước luân hồi kiếp sau !
Lời vàng mấy lượt đã trao,
Thôi cho xin một tiếng chào từ đây,
Lời thơ như gió như mây,
Bay đi cho hết tháng ngày trần gian ... 



6.
Ái tình đang lúc say sưa,
Còn xem con tạo già chưa làm gì ?
Ái tình đắm giọt cuồng si,
Bao nhiêu suy tính là gì nữa đâu ?
Đến khi nước chảy qua cầu,
Mới hay con tạo gông đầu kéo lê.
Hễ còn tin những nguyện thề,
Đêm sầu là bạn, biển mê là nhà.
Chừng nào tình chửa dứt ra,
Đếm chi ngọn gió la đà trần gian ...


7.
Tình người xanh bạc lạnh lùng,
Đầu môi chót lưỡi mông lung nguyện thề.
Đợi gì ở chốn biển mê ?
Trần ai vốn chẳng lối về thiên thai.
Thề nguyền chẳng đáng đồng hai,
Mà mong tơ tưởng cùng ai đá vàng ?
Thôi thôi xin một tiếng can,
Càng hăng mơ mộng, lại càng lún sâu !


8.
Mộng mơ rồi lại ngẩn ngơ,
Ngẩn ngơ rồi lại ơ thờ tấm thân,
Tiếng can đã nhắc mấy lần,
Mà người đã quyết lụy trần thì thôi.
Chúc cho người bớt đơn côi,
Nhớ câu tình ái bạc vôi phũ phàng,
Lỡ mà gặp phận trái ngang,
Vai anh cho mượn để nàng tựa lưng ...  


9.
Ông trời hay đổ chia phôi,
Thế gian có được mấy đôi bạc đầu ?
Ông trời kế khéo, mưu sâu,
Vừa vui chút đó, đã sầu chút đây.
Tơ tình khi đã giăng dây,
Mặc tay con tạo xéo giày xác thân.
Ngập ngừng rồi lại phân vân,
Sợ câu "... gặp gỡ mấy lần..." rồi thôi !

No comments

Post a Comment

Để lại bình luận :...

Home