[Công Án] Công Án Hương Nghiêm Leo Câu


Thiền sư Hương Nghiêm nói: “Như người trên cây, miệng cắn vào cành, tay chân lơ lửng. Dưới cây có người hỏi: tổ sư Đạt Ma ở Tây Trúc lại, đã giảng được gì?, không đáp thì phụ người hỏi, còn đáp lại bỏ thân mất mạng. Vậy phải làm sao?“.

Công án này thật khó nhai, trả lời cũng chết, không trả lời cũng chết. Cho nên Vô Môn mới bàn là "dầu có lời biện luận khúc chiết đều không dùng được, giảng được một tạng kinh lớn cũng vô ích" vì vốn dĩ đạo nằm ngoài lời, càng giảng giải càng xa đạo. Thiền sinh, mười người hết chín người hiểu thấu đạo lý này, nhưng gặp công án này vẫn không đáp được. Là vì sao ? Vì thật ra chỉ cầm được bình rượu lại không uống được rượu, mấy câu uống rượu sẽ say chỉ là nghe nói lại, rượu chưa uống nên không đáp được. Vô môn nói không sai, nếu đáp được chỗ ấy thì khơi dậy được con đường chết trước kia, diệt được con đường sống trước kia; còn nếu chưa đáp được thì chờ sau này hỏi Di Lạc. Công án này của thiền sư Hương Nghiêm quả thật như dao chém thẳng lên đỉnh đầu, thiền sinh nào không hội được, liền bị chém chết.

Công án này nếu thiền sinh hỏi ngược lại thiền sư Hương Nghiêm: "Thiền sư đáp lại chẳng mất mạng, lại còn hỏi làm gì?" thì thiền sư Hương Nghiêm chắc cũng chỉ dám cười ha hả. Hoặc giả cứ thẳng túc trả lời: "Hai tay để không, hái hoa chờ cười" thì chắc thiền sư Hương Nghiêm chắc không chất vấn được, nếu chất vấn được, thì cứ đến Phật Tổ mà hỏi.

No comments

Post a Comment

Để lại bình luận :...

Home