Skip to main content

Sáng Tác: Chút Thơ Tiễn Khách




Này này ta bảo kẻ long nhong,
Thơ chẳng ra chi đã bằng lòng,
Chữ có bao nhiêu mà hùng hổ,
Cứ tưởng tao nhân mắt dã tròng !

Này này ta bảo kẻ huyênh hoang, 
Thơ chẳng nên câu tưởng lão làng, 
Chữ còn chưa thuộc điều bằng trắc, 
Cứ tưởng thi đàn khách vắng hoang ! 

Này này ta bảo kẻ hung hăng, 
Thơ chẳng đến non đã đòi trăng, 
Câu chửa đầy đầm mà đòi biển, 
Cứ tưởng thi hào chẳng hé răng ! 

Thơ phú câu văn đã chẳng xong, 
Lại còn la liếm thú chơi ngông, 
Thôi can một tiếng mà làm phúc, 
Chớ để chúng nhân phải nặng lòng !


Tiểu dẫn: hôm nay dạo lại một thi đàn cũ, phát hiện ra một bài từng làm ngày xửa ngày xưa. Đọc lại thấy bản thân đúng thật ít hung dữ, kể cũng buồn cười lắm lắm. Trích lại trọn vẹn trong này cho thiên hạ biết, mình cũng chả phải tay hiền hậu gì. Chuyện nó cũng không có gì nhiều, trong thi đàn nhiều lối ra vào, không phải bài nào cũng hợp con mắt, thành ra sinh chuyện cãi cọ. Mà mình thì khi còn trẻ ấy, cũng chua ngoa chả kém ai. Thấy việc không ưng con mắt, là lên tiếng ngay. Ngày xưa thì nóng vậy, giờ đã chán chê rồi, tính điềm hẳn ra, khẩu khí thơ ngày xưa, chắc bây giờ không làm lại được. 

Trích nguyên văn:

"Câu này hình như đá đểu mình bài thơ mình làm hôm trước trong topic của Sill be sea thì phải. Anh là anh chán cái topic "2 từ cuối" của chú lắm đấy, mỗi tác giả topic là làm thơ coi được, còn lại chẳng mấy bài coi ra hồn. Nhưng anh chẳng buồn vào topic đấy làm loạn, mất nhã hứng thi ca của chú. 

Nhưng mà chú phá phách topic đấy thì thôi đã đành, còn dám nhảy vô topic của still be sea phá nữa, nên a mới bực mình làm chút thơ. Tưởng là chú đọc thơ hiểu ý tứ, biết điều rút lui ra, còn không thì viết 1 bài nghiêm chỉnh họa lại. Ai ngờ chú còn nhớ tới bây giờ cục tức ấy. Thật khổ tâm cho chú ! 

Gửi chú chút thơ tiễn khách 

Này này ta bảo kẻ long nhong,
Thơ chẳng ra chi đã bằng lòng,
Chữ có bao nhiêu mà hùng hổ,
Cứ tưởng tao nhân mắt dã tròng !

Này này ta bảo kẻ huyênh hoang, 
Thơ chẳng nên câu tưởng lão làng, 
Chữ còn chưa thuộc điều bằng trắc, 
Cứ tưởng thi đàn khách vắng hoang ! 

Này này ta bảo kẻ hung hăng, 
Thơ chẳng đến non đã đòi trăng, 
Câu chửa đầy đầm mà đòi biển, 
Cứ tưởng thi hào chẳng hé răng ! 

Thơ phú câu văn đã chẳng xong, 
Lại còn la liếm thú chơi ngông, 
Thôi can một tiếng mà làm phúc, 
Chớ để chúng nhân phải nặng lòng !"

Comments

Post a Comment

Để lại bình luận :...

Popular posts from this blog

Cassandra, Thà Không Biết Còn Hơn

Hồi giữa tháng mười một này, có tham quan buổi triễn lãm về siêu thực ở cung điện nghệ thuật [1] tại Lyon. Triễn lãm bắt đầu từ tháng mười, vốn đã định đi từ đầu vì thấy cái tên Max Esnrt trong poster triễn lãm, vậy mà bận mãi đến giờ mới đi được. Thú vị thì nhiều thứ lắm, nhưng quá ấn tượng với tác phẩm Cassandra của Eugene Berman, nên về là thảo ý tưởng viết bài ngay. Cái tông đỏ ám ảnh của nó thật kỳ dị, quá kỳ dị và ngột ngạt, nhìn một hồi, không hiểu sao cứ lạnh sống lưng. Chắc do cảm lạnh, hi vọng thế. "Cassandra" của Eugene Breman Eugene Berman sinh năm 1899 ở Moscow, Nga, nhưng sống và làm việc chủ yếu ở phía tây, đặc biệt là Pháp. Nằm trong trường phái tân lãng mạn (neoromantism), ông thành công với các buổi triễn lãm ở Paris, sau đó ông đi New York rồi Los Angeles và về Rome rồi mất ở đấy. Phản đối lại hiện thực xấu xa của xã hội đương thời được gáng cho chủ nghĩa vật chất (materialism) hay chủ nghĩa hiện thực (realism), những con người vẫn còn hoài tưởng về chủ ng...

Dịch Thơ: Mô Ngư Nhi - Nhạn Khâu của Nguyên Hiếu Vấn

Ai coi tiểu thuyết hay phim cổ trang Thần Điêu Hiệp Lữ của Kim Dung, chắc ai cũng có ấn tượng về bài thơ của Lý Mạc Sầu. Không ít người thuộc lòng, nhưng chắc không phải ai cũng rõ xuất xứ bài này. Trong tác phẩm Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung, Lý Mạc Sầu chỉ hát nửa đầu của bài từ mà thôi: Hỏi thế gian Tình ái là gì nhỉ ? Sống chết một lời hứa luỵ Nam Bắc phân chia hai đàng Mưa dầm nắng dãi quan san Cánh chim bạt gió muôn ngàn khổ đau Chung quy một kiếp tình sầu Khi vui gang tấc Ngàn sầu biệt ly Biết cùng ai, biết nói gì Chỉ trông mây núi người đi không về... Bài này là một bài từ, nguyên văn như sau: Phần hán văn:  摸魚兒-雁丘 問世間、情是何物, 直教生死相許? 天南地北雙飛客, 老翅幾回寒暑。 歡樂趣、 離別苦, 就中更有痴兒女。 君應有語, 渺萬里層雲。 千山暮雪, 只影向誰去? 橫汾路、 寂寞當年蕭鼓, 荒煙依舊平楚。 招魂楚些何嗟及, 山鬼暗啼風雨。 天也妒、 未信與, 鶯兒燕子俱黃土。 千愁萬古, 為留待騷人。 狂歌痛飲, 來訪雁丘處。 Phiên âm: Mô ngư nhi - Nhạn khâu Vấn thế gian tình thị hà vật Trực giao sinh tử tương hứa Thiên nam địa bắc song phi khách Lão sí kỷ hồi hàn thử ...

Erté, Yểu Điệu Thục Nữ

Hôm nay ngày sinh của Erté, một trong những nghệ sĩ tài năng của Pháp. Vốn quên bén đi vì đang chuẩn bị cho chuyến đi du lịch, lướt một chút thì trang tin của Viện Met hiện lên, nhắc nhớ. Erté, tên thật là Romain de Tirtoff, thường ký tên R.T được phát âm thành Erté, mà sau này trở thành hiệu danh chính thức của ông. Chữ ký của Erté Erté không phải là họa sĩ theo đúng nghĩa, ông chỉ là một nhà thiết kế thời trang, một nhà thiết kế mỹ thuật; nhưng tài hoa của ông sớm được nhìn nhận như một họa sĩ và điêu khắc gia có ảnh hưởng trong thế kỷ 20. Di sản của ông, phần lớn là các bản vẽ minh họa, nhưng vẫn thể hiện gu thẩm mĩ tinh tế đặc biệt.  Không mô tả nào phù hợp với tác phẩm của Erte bằng câu thơ tàu “yểu điệu thục nữ”[1]. Tác phẩm của Erte coi trọng đường cong, nhất là đường dợn sóng. Ở điểm này Erte gần với Victor Horta [2] hơn bất kỳ ai khác cho dù cả hai ở những lĩnh vực khác nhau. Cả hai yểu điệu đến mức cảm tưởng như tất cả tác phẩm được tạo nên bằng cách đồ lại nhữ...