Skip to main content

Posts

Sáng Tác: Chaos

Sự đời gửi lại đôi hạt lệ, Kinh sách bồi thêm nắm đất khô, Nhọc lòng vun đắp kho minh triết, Kẻ trí, người ngu cũng một mồ.

Sáng Tác: Chút Thơ Tiễn Khách

Này này ta bảo kẻ long nhong, Thơ chẳng ra chi đã bằng lòng, Chữ có bao nhiêu mà hùng hổ, Cứ tưởng tao nhân mắt dã tròng ! Này này ta bảo kẻ huyênh hoang,  Thơ chẳng nên câu tưởng lão làng,  Chữ còn chưa thuộc điều bằng trắc,  Cứ tưởng thi đàn khách vắng hoang !  Này này ta bảo kẻ hung hăng,  Thơ chẳng đến non đã đòi trăng,  Câu chửa đầy đầm mà đòi biển,  Cứ tưởng thi hào chẳng hé răng !  Thơ phú câu văn đã chẳng xong,  Lại còn la liếm thú chơi ngông,  Thôi can một tiếng mà làm phúc,  Chớ để chúng nhân phải nặng lòng ! Tiểu dẫn : hôm nay dạo lại một thi đàn cũ, phát hiện ra một bài từng làm ngày xửa ngày xưa. Đọc lại thấy bản thân đúng thật ít hung dữ, kể cũng buồn cười lắm lắm. Trích lại trọn vẹn trong này cho thiên hạ biết, mình cũng chả phải tay hiền hậu gì. Chuyện nó cũng không có gì nhiều, trong thi đàn nhiều lối ra vào, không phải bài nào cũng hợp con mắt, thành ra sinh...

Sáng Tác: Người Quen Xa Lạ

Yêu thương chạy lạc nhầm người, Cho mình chạy lạc giữa đời mênh mông. Lỡ thương một kẻ trắng lòng, Se sao cho đặng chỉ hồng mỏng manh. Vờ quên cười nói lặn lành, Mặc tim nát vỡ trăm mành tả tơi. Một thương thoáng chốc tôi ơi, Hai thương lùng lạnh của người mới quen... "Cười lên cho hết giấc đời, Khóc đi cho mưa trắng cả một trời xôn xao..." - Trích đoản cú của tôi

Sáng Tác: Gặp Rừng

Mưa buồn đổ nhớ trên rừng,  Tình buồn đổ nhớ từng lần gặp nhau. Gửi người ngồi dệt duyên trao,  Ngồi buồn có nhớ người nào hay không ? Ghi chú: một bài chơi chữ, chỉ có người hiểu chữ mới biết nói gì. 

Dịch Thơ: Trại Đầu Xuân Độ của Nguyễn Trãi

Hán Văn: 渡頭春草綠如烟 春雨添來水拍天 野徑荒涼行客少 孤舟鎮日擱沙眠 Phiên Âm: Độ đầu xuân thảo lục như yên, Xuân vũ thiêm lai thủy phách thiên. Dã kính hoang lương hành khách thiểu, Cô chu trấn nhật các sa miên. Chủ Nhân dịch thơ: Đầu bến, cỏ xuân xanh mờ khói, Bờ nước, mưa xuân rọi nhịp trời, Phố vắng, bên đường không khách ghé, Thuyền côi, say giấc cả ngày thôi. Ghi chú: Thấy bài thơ đưa trên trang cá nhân của một người bạn, rảo bước dịch thơ. Bài tựu trung không quá khó dịch, vì chọn thể tự do. Về độ khó, câu một chủ yếu ở chữ "lục như yên", tức là xanh như màu khói (ráng mây) của bầu trời, khó chuyển ngữ cho rõ được ý đó. Câu hai khó ở chữ "thuỷ phách thiên", tức là nước rọi lại bầu trời, mưa nhịp trên bầu trời ra sao, thì khi rơi xuống nước, nhịp lại y hệt vậy, tương đối khó dịch. Còn lại không mấy khó khăn. Lợi dụng thể tự do, cố ý ép ba câu đầu, ở trạng ngữ, đều là âm trắc mạnh : "đầu bến", "bờ nước", "phố vắng", để khi kết ở câu bốn thì nhấn bằ...

Sáng Tác: Phố Vắng Em

Phố Vắng Em Thong thả bước, len trong con phố cũ, Trời vào xuân vẫn còn chút lạnh se. Hẻm vắng tênh riệu rã chẳng buồn khoe, Màu u ám những cung đường xa lạ. Này em nhé với anh là tất cả, Mỗi bước chân là một tiếng thở dài. Bởi xa em tựa địa ngục đắng cay, Anh phải chịu bước dậm trường xa xứ. Này em nhé những cung đường vô tư lự, Hình như nghe tiếng than thở trong anh. Mới hôm qua phố nhỏ vẫn tươi xanh, Nay lại đượm một màu buồn ủ rũ. Này em nhé những điều chưa từng cũ, Sợi tình anh níu chặt sợi tình em.

Dịch Thơ: Hồng Đậu Sinh Nam Quốc

Hán Ngữ: 红豆生南国, 是很遥远的事情. 相思算什么, 早无人在意. 醉卧不夜城, 处处霓虹. 酒杯中好一片滥滥风情. 最肯忘却古人诗, 最不屑一顾是相思. 守着爱怕人笑, 还怕人看清. 春又来看红豆开, 竟不见有情人去采, 烟花拥着风流真情不在. Hán Việt: Hồng đậu sinh nam quốc Thị ngận diêu viễn đích sự tình. Tương tư toán thập yêu, Tảo vô nhân tại ý. Túy ngọa bất dạ thành, Xử xử nghê hồng. Tửu bôi trung hảo nhất phiến lạm lạm phong tình. Tối khẳng vong khước cổ nhân thi, Tối bất tiết nhất cố thị tương tư. Thủ trứ ái phạ nhân tiếu, Hoàn phạ nhân khán thanh. Xuân hựu lai khán hồng đậu khai, Cánh bất kiến hữu tình nhân khứ thải, Yên hoa ủng trứ phong lưu chân tình bất tại. Dịch thể lục bát: Đậu hồng sinh ở nước nam, Chuyện xưa kể lại mấy lần chửa thông. Hỏi tương tư có gì không, Từ lâu đã chẳng bận lòng chút chi. Ta say giữa phố cuồng si, Tình say men rượu tràn ly phong tình. Thơ xưa quên hết làm thinh, Tương tư tủi hổ riêng mình đắng cay. Dám đâu nhân thế tỏ bày, Sợ người thấu tỏ, sợ đời cười chê. ...