Skip to main content

Posts

Anh Trở Về Quê Cũ

anh trở về quê cũ dừng giấc mơ yêu em lại những tưởng ngày tháng còn dài anh sẽ lại có em thôi cố quên anh trở về quê cũ làm kẻ nông phu của anh em tiếp tục tìm kiếm mộng lành nơi xứ lạ xứ lạ không anh. anh trở về quê cũ gặm nhắm kỷ niệm ngày xưa chờ giấc mơ trưa từ đâu lắng lại thời bé dại yêu em Để đi đường xa, cần cả hai bàn tay nắm lại, Chỉ một bàn tay vỗ sao nên tiếng, phải không em ?

Erté, Yểu Điệu Thục Nữ

Hôm nay ngày sinh của Erté, một trong những nghệ sĩ tài năng của Pháp. Vốn quên bén đi vì đang chuẩn bị cho chuyến đi du lịch, lướt một chút thì trang tin của Viện Met hiện lên, nhắc nhớ. Erté, tên thật là Romain de Tirtoff, thường ký tên R.T được phát âm thành Erté, mà sau này trở thành hiệu danh chính thức của ông. Chữ ký của Erté Erté không phải là họa sĩ theo đúng nghĩa, ông chỉ là một nhà thiết kế thời trang, một nhà thiết kế mỹ thuật; nhưng tài hoa của ông sớm được nhìn nhận như một họa sĩ và điêu khắc gia có ảnh hưởng trong thế kỷ 20. Di sản của ông, phần lớn là các bản vẽ minh họa, nhưng vẫn thể hiện gu thẩm mĩ tinh tế đặc biệt.  Không mô tả nào phù hợp với tác phẩm của Erte bằng câu thơ tàu “yểu điệu thục nữ”[1]. Tác phẩm của Erte coi trọng đường cong, nhất là đường dợn sóng. Ở điểm này Erte gần với Victor Horta [2] hơn bất kỳ ai khác cho dù cả hai ở những lĩnh vực khác nhau. Cả hai yểu điệu đến mức cảm tưởng như tất cả tác phẩm được tạo nên bằng cách đồ lại nhữ...

[Công Án] Công Án Niêm Hoa Vi Tiếu

Khi Đức Phật ngự tại núi Linh Thứu, Ngài xoay một cành hoa trong tay và đưa ra trước thính chúng. Mọi người đều im lặng. Duy chỉ có Ma Ha Ca Diếp mỉm cười, nhưng vẫn cố giữ nghiêm nét mặt. Đức Thế Tôn bảo: "Ta có nhãn tạng của chánh pháp, tâm của Niết bàn, thực nhận của vô tướng, và giáo pháp vi diệu khó nghĩ bàn. Không thể diễn bằng lời, mà chỉ biệt truyền ngoài giáo lý. Giáo pháp này ta giao lại cho Ma Ha Ca Diếp." Nhã Hàn Am Khách bàn: Công án này, cũng như nhiều công án khác của Vô Môn Quan, dễ hiểu hơn cả lời bàn. Người có thể luận công án này có quá nhiều, nhưng có thể luận được lời bàn của Vô Môn Quan không dễ đến trăm. Chỉ một câu: "Phật mặt vàng tưởng rằng có thể lừa được mọi người. Ông ta làm cho chư thiện tri thức trở nên lố bịch, mượn đầu heo bán thịt chó. " đã phá hoàn toàn cái tâm đắc của kẻ thiền sinh khi lãnh hội công án, trở về thực tại, bao nhiêu cái hiểu của công án đều trở về không. Giống như vừa lượm được hũ vàng, mở nắp ra lại toàn đố...

[Công Án] Công Án Hương Nghiêm Leo Câu

Thiền sư Hương Nghiêm nói: “Như người trên cây, miệng cắn vào cành, tay chân lơ lửng. Dưới cây có người hỏi: tổ sư Đạt Ma ở Tây Trúc lại, đã giảng được gì?, không đáp thì phụ người hỏi, còn đáp lại bỏ thân mất mạng. Vậy phải làm sao?“. Công án này thật khó nhai, trả lời cũng chết, không trả lời cũng chết. Cho nên Vô Môn mới bàn là "dầu có lời biện luận khúc chiết đều không dùng được, giảng được một tạng kinh lớn cũng vô ích" vì vốn dĩ đạo nằm ngoài lời, càng giảng giải càng xa đạo. Thiền sinh, mười người hết chín người hiểu thấu đạo lý này, nhưng gặp công án này vẫn không đáp được. Là vì sao ? Vì thật ra chỉ cầm được bình rượu lại không uống được rượu, mấy câu uống rượu sẽ say chỉ là nghe nói lại, rượu chưa uống nên không đáp được. Vô môn nói không sai, nếu đáp được chỗ ấy thì khơi dậy được con đường chết trước kia, diệt được con đường sống trước kia; còn nếu chưa đáp được thì chờ sau này hỏi Di Lạc. Công án này của thiền sư Hương Nghiêm quả thật như dao chém thẳng lên đỉ...

[Công Án] Công Án Triệu Châu Rửa Bát

Một vị tăng thưa với Triệu Châu: "Con vừa nhập thiền thất, Xin chỉ dạy. "Triệu Châu hỏi: "Con đã ăn cháo chưa?". Vị tăng trả lời: "Bạch, đã ăn rồi. ". Triệu Châu nói: "Vậy thì đi rửa bát đi.". Ngay lúc đó vị tăng liễu ngộ. Cái khó trong công án này là ở chỗ, khám phá được chữ "bình thường" trong câu "bình thường tâm thị đạo" của thiền sư Nam Tuyền trả lời cho thiền sư Triệu Châu. Người đạt đạo thì lấy cái bình thường để sống, không gò không ép, không mong, không cầu. Nhưng cái bình thường này lại không tầm thường. Cho nên Vô Môn mới bàn là "Ta mong rằng ông ta không nhầm cái chuông với bình chế nước.". Nhiều người bảo, công án này vốn dễ hiểu, chỉ lời bàn là khó hiểu thôi. Ai thật hiểu công án này, cũng phải thật hiểu lời bàn của Vô Môn, nếu không chỉ là bóng trăng đáy nước. Người đạt đạo tâm không có chướng ngại, hành động cũng không chướng ngại, ăn uống ngủ nghỉ đều không chướng ngại. Người bình thường cũng ăn uố...

[Công Án] Công Án Con Chó Của Triệu Châu

Một ông tăng hỏi hòa thượng Triệu Châu: - Con chó có Phật tánh không? Sư đáp: - Đều là Không Cái khó của công án này là ở chổ, nếu bảo con chó có Phật tánh thì sao nó không thành phật, nếu bảo con chó không có Phật tánh vậy thì nó lẫn người cũng không thành phật. Vậy trả lời có hay không có thì cũng đều không thành phật được. Trả lời không thì chấp vào không, trả lời có thì chấp vào có. Thành ra trả lời không được là đúng. Cho nên Vô Môn Quan mới nói, "ngươi như kẻ nằm mộng, biết mà không thể nói ra được", đó là ý này. Sư đáp Không, vốn không phải là câu trả lời cho câu hỏi, mà là câu trả lời cho chủ ý hỏi. Nếu hiểu chữ Không này rồi, thì không còn câu hỏi này nữa, còn câu hỏi này tức là chưa hiểu chữ Không. Con chó không phải con chó, phật tánh cũng chẳng phải phật tánh, thế thì con có có phật tánh hay không còn có ý nghĩa gì ? Nếu tăng hỏi lại sư "Con chó là Không, hay phật tánh là Không?" thì không biết sư sẽ trả lời thế nào ?

[Công Án] Phật Tính

Hôm nay, có đọc vài bài viết trên mấy trang Phật Giáo, nói về công đức của việc niệm phật. Thấy có nhiều tranh cãi về tịnh độ, chợt nhớ về lần trò chuyện cùng một vị bằng hữu nghiên cứu Lão Trang, có nói câu này: "Nếu chỉ niệm phật mà thành phật, thì cái cát sét thành phật trước nhứt". Nghĩ đến câu này thôi cũng buồn cuời rồi. Là vầy, ở Việt Nam, có vụ thâu băng cát sét các lời kinh, xong rồi mở nghe vừa để học thuộc, và nhiều khi để tiết kiệm chi phí pháp sự. Sau này mấy băng phát tự động trở thành một trào lưu, nhiều nhà phật tử hay dùng. Có mấy người mình biết, bảo mở riết quen, dễ ngủ, không mở là không có ngủ được, phải ê a cả đêm mới ngon giấc. Nếu nói phật tính, giả chừng cái máy cát sét là có phật tính hơn cả, phỏng ?

Đối Đáp Thơ: Lại Thơ Răng Đe

Kể chuyện cũ thế này. Hổm dạo lại mấy diễn đàn thơ hồi xưa từng tham gia, vô tình đọc lại được một bài khá hung dữ của bản thân. Là vầy, trong thi đàn Thất Ngôn Bát Cú, có một em nào ngây ngô vô đăng một bài thơ quá tệ. Không chịu nổi nên làm một bài thơ mắng mỏ. Ẻm lại không biết ý tứ, làm thêm một bài nữa nói xéo nói xắt, thế là lại tiếp một bài mắng mỏ. Bài trong khung là ẻm làm, bài ngoài khung là mình đối đáp lại. Nhiều người cứ nghĩ sư tử ăn chay, thực không phải vậy. bóng người khuất trọn giữa non cao   bao năm biệt tích chốn phương nào   con ngóng từ phụ khắc khắc tưởng   khuê phòng quạnh quẻ thời thời than   tâm sanh u uất tâm sanh hận   nữa kiếp đợi người nữa kiếp oan   chỉ thương trẻ nhỏ phận đời bạc   nuốt lệ dìu con sống lầm than Làm thơ tùy hứng chẳng cần cao, Nhưng há mặc ai ngớ ngẩn nào ! Bằng trắc còn chưa thông chớ tưởng, Câu vần quá kém chẳng buồn than. Lời ngay, nói thẳng, xin đừng hận, Thơ nhạt, lạc đề, chẳn...

Sáng Tác: Không Đề

Không mất đi đâu cả, tình yêu cũ. Chôn ở đây, ở đáy con tim. Trong cơn mơ, những kiếm tìm, bầu trời xanh nắng hạ. Những gì ta biết về nhau, đột nhiên thấy lạ. Người lạ không quen. Anh nhắn tin em, không lời trở lại. Mây trời trôi mãi, trôi mãi trần gian. Hạt nắng hoang đàn, sợi gió hờ hững. Hai ta lững dững, bước nhẹ qua nhau. Nhìn lên trời cao, gió thu ào ạt thổi. Là người có lỗi, gió tát những cái thật đau. Nước mắt không màu. Chớ có đổ thừa, rằng mưa rơi ướt áo. Vì có cơnmưa nào lại thấm ướt con tim ? Minh họa: The Everly Brothers, 'Crying in the Rain'

Sáng Tác: Phút Này

Thiên kiếp trước chẳng thấy, Vạn kiếp sau chẳng hay, Cầu chi điều nghi hoặc, Sống tốt giây phút này...

Narcissus, Chứng Bệnh Thời Đại

Vừa nhận lời viết cho Vừng Ơi, một phong trào văn hoá ở Đà Nẵng. Loay hoay tìm chủ đề mãi chưa có. Vô tình đọc lại cuốn Nhà Giả Kim của Paulo Coelho. Thôi đừng nói về Paulo Coelho mà hãy nói về Narcissus. Trong Nhà Giả Kim của Paulo Coelho mở đầu bằng câu chuyện về Narcissus, cho nên trộm nghĩ không có lời mở đầu nào hay cho bằng trích lại đoạn sách ấy cho đọc giả: "Dĩ nhiên, ông không lạ gì truyền thuyết về chàng Narcissus xinh trai, ngày ngày soi mặt trên hồ nước để tự chiêm ngưỡng sắc đẹp của mình. Chàng say mê chính mình đến nỗi một ngày kia nghiêng quá đà, ngã xuống hồ và chết đuối. Thế là từ nơi đó mọc lên một bông hoa đẹp, mang tên chàng Narcissus. [...] sau khi chàng chết, những nàng tiên trong rừng hiện ra, thấy hồ nước ngọt kia giờ đã biến thành một đầm lầy mặn vì nước mắt. “Vì sao em khóc ?” – các nàng tiên hỏi. “Vì em thương tiếc chàng Narcissus”, hồ nước đáp. “Phải rồi. Các c...

Sáng Tác: Chúc Xuân 2015

Cô đơn cõi lạ xa lẻ mộng, Mấy nỗi trần gian cản giấc nồng, Năm mới lùa thêm nhiều lạc lõng, Để người đơn lẻ lại buồn trông. Nhạc buồn quấn lấy giấc mùa đông, Để kẻ cô đơn lại dối lòng, Vờ ta hạnh phúc luôn tràn dại, Xếp gối ngăn đi giọt lệ này. Năm mới mong sao nhiều niềm hay, Niềm cũ nhiều phen khốn đốn rồi, Vết thương chuyện cũ đành khép lại, Một giọt chồi non kịp phục hồi.

Dịch Thơ: Thoa Đầu Phượng của Đường Uyển

Chữ Hán: 釵頭鳳  世情薄,  人情惡,  雨送黃昏花易落。  曉風乾,  淚痕殘。  欲箋心事,  獨語斜闌。  難!難!難!  人成各,  今非昨,  病魂常似鞦韆索。  角聲寒,  夜闌珊。  怕人尋問,  咽淚妝歡。  瞞!瞞!瞞! Phiên Âm: Thoa Đầu Phượng Thế tình bạc,  Nhân tình ác,  Vũ tống hoàng hôn hoa dị lạc.  Hiểu phong càn,  Lệ ngân tàn.  Dục tiên tâm sự,  Độc ngữ tà lan.  Nan! Nan! Nan!  Nhân thành các,  Kim phi tạc,  Bệnh hồn thường tự thu thiên tác.  Giốc thanh hàn,  Dạ lan san.  Phạ nhân tầm vấn,  Yết lệ trang hoan.  Man! Man! Man! Tự Dịch: Tình đời bạc, Tình người ác, Mưa xua hoàng hôn hoa tan tác, Gió thốc tràn, Lệ giọt tàn, Viết thư tâm sự, Một chữ miên man, Nan! Nan ! Nan! Người đơn bạc, ...

Sáng Tác: Nhớ Người

Trăm năm có lẽ người quên hết, Những mạng sầu tư đã vắng rồi, Ngồi chờ mưa gió con tạo chuyển, Đợi giấc đời buồn theo nắng trôi. Ôi yêu người thế lại khổ người, Chớm chút nhớ nhung tuổi đôi mươi, Đã biết nào đâu con tạo ác, Xui hợp, xui tan để ngồi cười. Thở dài một tiếng để cho qua, Chuyện xưa ắt hẳn để khi già, Gặp nhau đôi kẻ đầu trăng bạc, Ngồi kể nhau nghe chuyện rượu trà. Một đêm trắng không ngủ luôn để lại  một nỗi buồn miên mang vô độ.

Sáng Tác: Mắt Nhau

Mưa nắng say trong màu mắt biếc, Nhớ người năm cũ ở phương nao, Giọt nhớ khi xưa giờ chảy lại, Mấy lần quệt mắt vẫn còn đau. Đêm nằm nhớ cảnh chia ly cũ, Tay trong tay nhau mắt lặng nhòa, Thay nhau lau mắt trong tàn áo, Tìm ánh mắt nào trong mắt nhau. Thương nhau chẳng ở đặng cùng nhau, Lại phải chia xa nơi chốn nào, Bao giờ chẳng thế con tạo nhỉ, Làm gì yêu nhau được bên nhau ? Một trong những điều hạnh phúc của anh trên thế gian này  là được nhìn thấy màu mắt của em khi khóc.

Sáng Tác: Phản Tỉnh 1 - Sợ Dơ

Chổi quết bụi luôn, không thản thốt, Tay mới xêm bùn đã đòi lau, Đạo cả còn không hẹp dòi vậy, Mà kẻ vấn đạo sợ tanh tao.

Sáng Tác: Chaos

Sự đời gửi lại đôi hạt lệ, Kinh sách bồi thêm nắm đất khô, Nhọc lòng vun đắp kho minh triết, Kẻ trí, người ngu cũng một mồ.